
Thế là đã 23 năm Bố Mẹ cho con cuộc sống này! Đã 23 năm Bố Mẹ nuỗi dưỡng con thành ngừơi! Năm nay sinh nhật con, không có Bố Mẹ ở bên, con cảm thấy buồn và nhớ Bố Mẹ nhiều lắm! lúc này đây vào đêm Sinh Nhật con! Những hình ảnh thủa nào vẫn còn trong tâm trí, hiện hữu trứơc mắt con, con còn nhớ lúc nhỏ năm nào Bố Mẹ cũng tổ chức sinh nhật cho con, không năm nào mà Bố Mẹ không tổ chức cho con cả! nhớ lại những ngày đó con cảm thấy hạnh phúc biết bao, nhưng con thành thật xin lỗi Bố Mẹ, những gì Bố Mẹ mang lại cho con, Bố Mẹ nhớ ngày SN con, tổ chức SN cho con, nhưng chưa 1 lần con nhớ ngày SN của Bố Mẹ là ngày nào? Chưa 1 lần bố mẹ tổ chức SN cho Bố Mẹ, tại sao lại như vậy? Con xin lỗi bố mẹ nhiều!
Mẹ àh! Giờ đây con đã hiểu đựơc rằng để có đựơc con ngày hôm nay, Bố Mẹ đã chịu nhiều khổ cực, 9 tháng 10 ngày mẹ mang thai con, con đang tự hỏi mình rằng nếu trong cuộc sống này có ai đó bắt con 9 tháng 10 ngày ôm 1 vật gì đó trứơc bụng nặng 10 – 20kg thì con sẽ như thế nào? Chắc rằng con sẽ rất ghét ngừơi đó, con sẽ căm thù ngừơi đó! Nhưng có 1 sự thật rằng! Con chính là ngừơi đã làm điều đó với Mẹ! Nhưng ngựơc lại Mẹ không những không trách móc con, mẹ không những không ghét con mà ngựơc lại, ngựơc lại Mẹ rất yêu thương con! Mẹ đã yêu thương con rất nhiều! tại sao vậy? đó là trách nhiệm của mẹ sao? Không hoàn toàn không phải như vậy! mà chỉ đơn giản rằng con là con của mẹ, đơn giản rằng vì mẹ yêu thương con mà thôi!
Rồi con lại tự hỏi mình rằng! nếu trong cuộc sống này có ngừơi nào đó 3 tháng liên tục mỗi sáng thức dậy móc cho con nôn, vào buổi trưa trứơc khi con ăn cũng móc cho con nôn ra, sau khi ăn xong cũng móc cho con nôn ra và tối cũng thế, hằng ngày, hằng ngày như vậy trong 3 tháng liên tục thì con sẽ như thế nào? Có lẽ con sẽ rất căm thù và ghét ngừơi đó lắm! ghét lắm! Thế nhưng trong 3 tháng đầu thai nghén con, mỗi sáng thức dậy mẹ đều nôn, trứơc và sau khi ăn trưa và tối mẹ củng đều nôn, nhưng chưa 1 lần mẹ trách con! chưa 1 lần mẹ ghét con! mà ngựơc lại mẹ rất yêu thương con! Lúc còn trong bụng mẹ! Mẹ đã cố gắng giữ gìn cho con, mẹ phải kiêng ăn những món có thể mẹ rất thích chỉ vì nó không tốt cho con. Tất cả những gì mẹ ăn vào thì tất cả chất dinh dưỡng con đều sử dụng hết, còn lại chất cặn bã thì con thải ra ngoài, và ngừơi hứng chịu lại là mẹ! rồi cái ngày con sinh ra, con hiểu đựơc rằng mẹ đã rất đau, máu đã chảy rất nhiều, lúc đó chắc là mẹ đau lắm, đau lắm, nhưng lúc đó mẹ không trách con, không ghét con mà mẹ chỉ mong con đựơc sinh ra trong bình an, rồi dù rất đau nhưng mẹ chỉ mong đựơc nhìn thấy con, đựơc nhìn thấy con, đặt 1 nụ hôn lên con! Rồi trong những năm tháng sau đó mẹ đã nuôi dữơng con, chăm cho con từng li, từng tý. Những đêm con khóc, mẹ đang ngủ cũng phải dậy để thay tã cho con, rồi những ngày con ốm mẹ lại càng đau xót không ngủ đựơc. Lúc nhỏ con lại bị Sài trên ngừơi nỗi mụt rất nhiều, hằng ngày, hằng ngày vào mỗi buổi trưa nắng nóng, lúc con đã đi ngủ rồi thì mẹ mới bắt đầu đội nón giữa trưa hè đi tìm lá thuốc về nấu, giã đắp lên các vết mũ cho con, ngày nào cũng thế! 3 – 4 năm con vẫn không hết bệnh, lúc đó không ai dám bồng con, không ai dám đến với con, nhưng mẹ vẫn ôm con vào lòng, vẫn yêu thương con! vẫn chăm sóc con với 1 tình yêu thương vô bờ bến! 1 tình yêu không gì có thể so sánh đựơc! lúc đó con không hiểu đựơc tình yêu thương của Mẹ dành cho con lớn đến như vậy! nên con vẫn thừơng hay quấy khóc làm mẹ càng thêm khổ hơn. Lúc đó tại sao con lại làm như thế? Tại sao? Tại sao vậy?
Rồi khi con lớn lên mẹ mong con sẽ học tập tốt thành ngừơi, mẹ đưa con đến trừơng vào những ngày mưa gió, lúc đó con lại không muốn đi học, con lại trốn học, bỏ học đi chơi, tai sao lúc đó… tại sao con lại làm như vậy? tại sao con làm mẹ buồn? đã làm mẹ buồn rất nhiều! tại sao vậy? tại sao vậy? và rồi dù con đã lớn, đã học đến lớp 7 mà con vẫn mang tật đái dầm, vào mùa đông trời rét, hàng đêm con vẫn đái dầm ra Giừơng làm ướt Giừơng làm lạnh cả Bố và Mẹ, rồi Bố và Mẹ cũng phải thức dậy thay đồ cho con để con không còn lạnh, không còn khó chịu để có 1 giấc ngủ ngon tiếp! Rồi mẹ tìm mọi cách chữa tật đái dầm cho con! Mong con hết cái tật ấy!
Khi con lớn lên mẹ lại mang bệnh, mẹ bị đau khớp, bố đã đưa mẹ đi khám, chữa bệnh khắp nơi nhưng bệnh của mẹ cũng không thuyên giảm chút nào, vào những ngày trở trời, tay chân mẹ lại đau, nhưng mẹ vẫn lo cho chúng con, mẹ luôn dành tình yêu thương cho chúng con! Bệnh tật của mẹ chưa giảm thì gia đình mình lại gặp khó khăn, nhà cửa phải bán hết, không còn gì? Anh trai thì đi học ĐH, Chị đi làm xa, lúc đó con không biết phải làm gì? Con không biết chia sẽ với ai! Bố thì suốt ngày say sưa, rựơu chè! Mẹ thì phải làm việc để kiếm tiền nuôi Anh ăn học, lúc đó mỗi ngày cứ gần xế chiều con lại sợ, con sợ bóng tối! rồi tối về muộn mẹ cũng vào bếp lo cho con ăn! Nhớ lại những ngày đó! Trong con lại trỗi nên 1 nỗi buồn, trong con lại cảm thấy thương cho mẹ nhiều lắm! sao mẹ lại chịu nhiều khổ cực như thế?…
Lúc về quê mẹ lại càng chịu nhiều khổ cực hơn khi Bố và Ông thừơng uống rựơu say và làm cho mẹ buồn và đã làm khổ mẹ rất nhiều! những năm tháng đó! Con cũng cảm thấy chán nản về cuộc sống này lắm! không hiểu tại sao gia đình mình lại có nhiều khó khăn như thế? Lúc đó con luôn mong muốn rằng 1 ngày nào đó cả gia đình mình sum họp đầy đủ, có 1 bữa cơm gia đình thật vui vẽ, 1 bữa cơm không có tiếng cãi nhau, nhưng có lẽ điều đó khó quá! Đến cả vào đêm giao thừa đáng lẽ phải thật vui nhưng cũng không đựơc vui trọn vẹn! con luôn ao ứơc có đựơc 1 ngày như vậy! vào những năm tháng đó, Anh, Chị thì ở xa, nhìn gia đình mình lúc đó con cảm thấy buồn và đã có những lúc con cảm thấy ghét Bố, ghét Mẹ, Ghét Ông. Có lần con đã bỏ nhà đi 1 tuần mới về, lúc đó con biết Bố đã khóc, Bố khóc vì đã không dạy dỗ đựơc con! Bố khóc vì thương con, Bố khóc vì không biết con đi đâu, Bố khóc vì không biết con sống thế nào?… Lúc này đây! con chợt nhớ đến lúc xưa 1 lần khi người ta đến đòi nợ gia đình mình nhiều quá! Bố đã vào giường nằm và khóc, lúc đó con cũng cảm thấy buồn và khóc, khóc rất nhiều, và hình ảnh đó đã khắc sâu trong lòng con. Mỗi lần nhớ đến ngày đó, nhớ đến hình ảnh đó là con lại khóc, con đã khóc rất nhiều mỗi khi hình ảnh đó về trong con! Tại sao lại như vậy? nhìn Bố khóc mà lòng con cảm thấy buồn lắm! những lúc đó con luôn nghĩ rằng 1 ngày nào đó, 1 ngày nào đó con sẽ quay lại lấy căn nhà mình, căn nhà mà con đã sinh ra và lớn lên ở đó! Nơi có những kỹ niệm đẹp của tuổi thơ con! Giờ đây khi ngồi viết những dòng này để gửi cho mẹ con lại khóc! Nứơc mắt con đang rơi mẹ à!
Trong cuộc sống này còn hiểu được rằng! tình yêu thương lớn nhất con có đựơc là từ Bố Mẹ, con đã hiểu được rằng tất cả những gì Bố Mẹ làm cũng đều vì chúng con, đều mong muốn chúng con lơn lên trưởng thành và thành công trong cuộc sống!
Mẹ ơi! Con muốn nói với mẹ rằng! Mẹ hãy thứ lỗi cho con! Hãy tha cho những lỗi lầm của con lúc xưa mẹ nhé! Con muốn nói với mẹ rằng: Con Yêu Mẹ! Con Yêu Mẹ Nhiều Lắm!
Hôm nay Sinh Nhật con! Con chỉ biết nói rằng : Mẹ ơi! Con cảm ơn mẹ! con cảm ơn mẹ đã cho con cuộc sống này! Mẹ Đã sinh ra con là 1 món quà lớn lắm rồi và nuôi con khôn lớn như ngày hôm nay lại là 1 món quà tuyệt vời hơn nữa! Món quà quý giá nhất đó là Bố Mẹ đã cho con trên đời này! Bố mẹ đã cho con cuộc sống này rồi vì thế Con sẽ sống xứng đáng, sẽ sống là 1 ngừơi thành công, sống là 1 ngừơi có ích cho xã hội, có ích cho mọi người! để xứng đáng với những gì mẹ đã dành cho con, mẹ đã hi vọng ở con!
Sinh Nhật con lần này! Con muốn cảm ơn Bố Mẹ đã dành tất cả cho con! Đã cho con cuộc sống này!
Con trai của mẹ! Yêu mẹ nhiều!